Chà và hương là ai

Miền Nam trước 1975 vốn lếu độn với hàng loạt băng team giang hồ nước phân tách vùng vận động. Đó là ký ức của võ sư Chà Và Hương nhân triệu chứng sống – một võ sỹ, giang hồ nước, tình nhỏng thủ công với Đại Cacố, Minh “Cầu Muối”. Ông bật mí với PV báo Người Đưa Tin những mẩu chuyện độc đáo về đời sống giang hồ Sài Gòn xưa. Võ sư cùng với “cặp dao cạo” lừng lẫy khiến cho đối thủ lo sợ đã từng có lần phủ nhận “tổ chức” của Năm Cam.

Bạn đang xem: Chà và hương là ai

Bỏ nhà đi lang thang sống cuộc sống thường ngày du thủ, du thực cùng với đám tthấp du côn, Chà Và Hương học tập được khả năng lì lợm. Không gồm tiền, Chà Và Hương đăng ký thượng đài Khi mới 14 tuổi, không chút ít võ nghệ với bị đánh một trận nhừ tử. Sau trận thua trận ấy, ông quyết trung tâm kiếm tìm thầy học võ…

Bài học ân đức đầu tiên

Cnạp năng lượng đơn vị đối kháng sơ cơ mà thoáng rộng của võ sư Chà Và Hương (thương hiệu thiệt là Ngô Vnạp năng lượng Hương, sinh năm 1940, tại An Giang, lớn lên sinh sống Hóc Môn, TPhường.HCM) làm việc thị trấn Củ Chi hiện tại là nơi điều trị cổ truyền đông y. Ít ai biết cách đó 60 năm, Chà Và Hương là 1 đấu sỹ danh tiếng, giang hồ nước cộm cán tình nhỏng tuỳ thuộc cùng với Đại Cathế, Minch “Cầu Muối”. Chà Và Hương là nhỏ đồ vật 5 trong mái ấm gia đình có 8 đồng đội, ông là nhỏ lai gốc Ấn Độ (thường xuyên Điện thoại tư vấn Chà Và) bắt buộc người ta hay Điện thoại tư vấn ông là Chà Và Hương.

Võ sư Chà Và Hương (ngoài cùng bìa phải) vào ban cố gắng vấn võ thuật Liên đoàn võ thuật TP..HCM.

Thuở nhỏ tuổi, đơn vị túng thiếu, Chà Và Hương thường theo bà bầu đi phân phối bánh ít không tính chợ. Năm ấy Hương lên 9 tuổi, cõng em đi theo người mẹ được mang đến cắc bạc cài kẹo là mừng lắm. Hương thấy mấy đứa nhỏ dại tiến công giày đã có được tía đồng bạc thì mê, hằng ngày cõng em theo lũ tấn công giày nhằm kiếm chi phí, chiều lại về thuộc bà bầu. Đến lúc dòng bụi bặm bụi bờ tự do của thị thành cuốn hút Hương, Hương đưa ra quyết định trường đoản cú lập bằng phương pháp trốn mái ấm gia đình đi vết mờ do bụi.

Thấy thằng em đi theo tội nghiệp, chiều về Hương chỉ má đến em, rồi xách thùng giầy đi luôn luôn. Hương về chợ Bà Cphát âm, Gia Định (hiện nay là Bình Thạnh) bao gồm mặt đường ray xe cộ lửa ban đầu cuộc sống đời thường long dong con đường phố. Chà Và Hương kể: “Đi tấn công giày được khoảng hơn 2 năm thì tụi tui gặp một rực rỡ bảo kê tên Tới. Lúc kia nó hơn tui chừng tư tuổi, ở trong hạng giữ manh sinh sống gần bến xe, nó lấy chi phí, rước thùng giày cùng tấn công đập tụi tui. Những ngày tiếp nối mỗi lần chạm nó là nó lại đem tiền tài tụi tui, vào đầu tui luôn luôn nghĩ về có ngày sẽ phục thù”.

Năm Hương lên 14 tuổi, chạm chán một fan tên Sáu “cà” cụt 1 cánh tay, chuyên bảo kê quán bar. Lần đầu gặp gỡ Sáu “cà”, Hương gấp cúi rạp xuống để tiến công giày mang lại Sáu “cà”. Sáu “cà” đơ bản thân toan trở lại quát mắng mắng, nhưng lại trong khi thấy cậu nhỏ nhắn Chà black nngóc ngách thì ông bảo “đừng tiến công giày anh, vực dậy ngồi phía trên nạp năng lượng cơm trắng đi”. Xong Sáu “cà” hỏi Hương ở chỗ nào rồi kêu Hương về nghỉ ngơi cùng với vk ông chồng ông. Sáu “cà” vốn là người trượng nghĩa với bao gồm tiết phương diện, nghe Chà Và Hương nhắc gồm kẻ trấn lột tiền đánh giầy thì Sáu “cà” vô cùng tức.

Sáu “cà” ngay tức thì dẫn Chà Và Hương quay lại kiếm tìm kẻ trấn lột để đòi tiền và dạy cho hắn một bài học ghi nhớ đời. Được hậu thuẫn, Chà Và Hương trở lại tìm kiếm gặp gỡ kẻ tên Tới nhằm tấn công. Thấy Chà Và Hương gồm người mập đi thuộc, Tới toan bỏ chạy nhưng bị chặn đứng đánh tới tấp. hầu hết fan thấy huyết đổ thì chạy tới bênh, Sáu “cà” quát to “bạn bè dang ra đi, nhằm thằng em tui nó tiến công cho thằng ranh con này một trận. Thằng nhóc này giang hồ nước lắm, vẫn trấn lột không còn chi phí đánh giày các giọt mồ hôi sức lực lao động của thằng em tui”.

Một lần Sáu “cà” ra ngoài đường gặp gỡ bộ đội Tây, 2 bên chạm độ, Sáu “cà” rút ít súng bắn một tên gục. Thấy đối phương gồm súng, bộ đội tây đổ xô vào bắn bị tiêu diệt Sáu “cà”. Người ta đi con đường thấy vậy ngay tắp lự chạy về báo mang đến Chà Và Hương, ông chạy ra thì thấy Sáu “cà” đã ở sõng soài bên ống cống, tín đồ đầy máu, bao quanh là công an. Chà Và Hương hoảng loạn quăng quật chạy một mạch về phòng, hóng chị dâu về Hương thông báo rồi nhì người mẹ ôm nhau khóc ngất xỉu. Được một thời hạn thì bạn chị dâu này vứt Chà Và Hương mà đi đâu không một ai biết. Chà Và Hương một đợt nữa lại trơ khấc, mà lại dòng cảm hứng đơn độc của lần này pha lẫn chút lo âu và bất nên.

Trận thượng đài “nhừ tử”

Sau lần mất Sáu “cà”, Chà Và Hương quay trở về nghề tiến công giày. Hương ra vùng Đa Kao, Tân Định (quận 1) bởi vì thấy ở đó có tác dụng nạp năng lượng được, cơ mà ở đó lại có thằng Cà Na có tác dụng “trùm” đánh giầy, không hẳn dạng thường xuyên. Cà Na domain authority đen nngóc ngách, phải chăng hơn Hương, nhưng mà bạn đậm rộng với hết sức lì, hễ cứ bao gồm kẻ nào kỳ lạ phương diện tới địa bàn của Cà Na là nó tiến công xua đuổi. Chà Và Hương các phen bị Cà Na tiến công mang lại chạy bán sống, cung cấp bị tiêu diệt.

Cà Na nghỉ ngơi quần thể Đa Kao sang ghẹo lần làm sao là bị Hương phục ráng đòn gánh tấn công, Cà Na cũng tấn công trả làm Hương bể đầu những lần. Về sau cđọng đánh qua đánh lại ko mặt nào chịu thua thảm bên làm sao, Cà Na bắt đầu hội đàm cùng với Hương làm cho huề. Lúc ấy Hương về khu Cà Na nghỉ ngơi, nhị tín đồ trsinh hoạt yêu cầu thân thương.

Một lần đoàn xe cộ đua tổ chức đua xe đạp, Cà Na rủ Hương đi coi bình thường. Đoàn đua tiếp cận Tây Ninc rồi lại trường đoản cú kia về đích là TP Sài Gòn. Hương cùng với Cà Na bắt xe pháo đò theo, nhưng mang đến Trảng Bàng thì đường bị kẹt, đoàn xe đạp điện đi mất. Hai gã xuống xe cộ đi long dong, cho tới một Sảnh mập fan ta để bảng đấu võ đài thì Cà Na bỏ nhỏ tuổi “ê, tao với mày vô uýnh”. Lúc đó Hương mới chỉ 14 tuổi, nặng nề 37kilogam.

Chà Và Hương thời còn trẻ.

Theo đầu óc của võ sư Chà Và Hương, thời đó TP Sài Gòn nổi tiếng với những tay đấm Mã Thành Long, Long Hổ Hội, Cao Thành Sang… Họ đấu đài ko cần biết võ sỹ nằm trong trường phái nào, gồm nghề hay là không. Chà Và Hương can thì Cà Na bảo “làm việc bên dưới đất uýnh lộn mày chịu đựng được, còn lên đài uýnh bao gồm người can, chiến hạ được 400 đồng, chiến bại cũng rất được 300 đồng, làm những gì ra?”. Hai người đồng ý vào ĐK rồi được phạt mọi cá nhân một chiếc phiếu ăn cơm, còn may mắn tài lộc với theo bọn họ bỏ ra tự thiết lập áo quần như thể kiểu tín đồ đi thi đấu.

Chà Và Hương bảo: “Thời kia fan ta không có cân nặng ký để sàng lọc kẻ thù ngang trung bình, người ta cđọng lựa người làm sao thì tiến công với những người kia. Cà Na lựa chọn thằng Ba Tăng (Văn uống Tâm), một du côn làm việc Thị Nghè, tướng cao lớn vạm vỡ, có học võ của võ sư Văn uống Hai. Thằng Cà Na cả quyết “tao bao gồm uýnh thằng kia rồi, lần đó nó quăng quật chạy”. Thấy thằng Cà Na chỉ thằng lớn lao, tôi đâu chịu đựng thua trận, cũng chỉ ngay lập tức một người to đùng lại trúng ngay cao thủ Cao Thành Hai học tập trò của võ sư Cao Thành Sang. Thằng Cà Na uýnh vô cùng táo Apple tợn, cđọng lao trực tiếp đập vào mặt đối thủ, chỉ ít phút sau là đối phương Chịu đại bại. Tôi cũng bắt trước thằng Cà Na, dẫu vậy tôi gặp cao thủ cần bị đập gãy cả răng, hy vọng ngút luôn…”.

khi Cà Na làm gục địch thủ kết thúc thì bao gồm một ông già cho tới hỏi “con là học tập trò của ai?”, Cà Na khí khái nói “Huỳnh Tiền”. Nhưng đâu gồm ngờ ông già hỏi Cà Na đó là Huỳnh Tiền. Huỳnh Tiền bắt đầu bảo: “Tao nè, ngươi rước danh dự của tao ra thì cũng được, hiện nay ngươi cũng muốn học tập nghề ko thầy chuyển mày về dạy”. Lúc đấy Cà Na mừng quá chạy lại ôm Hương rồi bảo “tao theo thầy tao, nhị bạn bè chia tay”.

Còn khi ấy, mousetaza Anh Tú gửi Chà Và Hương về Bà quẹo chăn uống bò. Ông nhằm bao mèo trong chuồng trườn, bắt Hương tập đá. Sau sáu mon Hương được thầy gửi xuống Mỹ Luân tiến công đài. Tối kia Hương gặp gỡ Hoàng Mã và thắng thuyết phục địch thủ này bằng phần đông cú đá snóng sét. Tại cùng với thầy được rộng một năm anh trai Chà Và Hương tìm kiếm gặp được. Lần chạm mặt Hương, người anh của ông khóc do tmùi hương em, cảm tình nghĩa ấy nhưng mà Hương theo anh về học chữ, nhưng mà ko thành công xuất sắc.

————-0————–0——————-

Kỳ 2 : Anh hùng chê… mỹ nữ

Ở đỉnh điểm sự nghiệp võ thuật, cặp cùi chỏ của Chà Và Hương được ví nhỏng “cặp dao cạo”, hung thần quỷ ác của các võ sỹ trên sàn đấu. Ông đã tấn công thắng võ sư lừng danh đất Tkiểm tra Ôn, được Quận trưởng ngỏ ý gả đàn bà yêu, nhưng lại mê tiếng hò reo tán ttận hưởng, Chà Và Hương đã từ chối tiền tài, mỹ phái nữ.

Cặp chỏ hung ác, bất bại

Giới giang hồ nước thượng võ bấy tiếng vẫn thường nói câu vần “cặp chân Sáu nhỏ tuổi, cặp chỏ Chà Và Hương”. Ý mong muốn nói cặp chân của Sáu “nhỏ” nhanh khô lẹ nlỗi chớp, thoáng chốc đánh gục địch thủ, còn cặp chỏ của Chà Và Hương ác nghiệp, tàn ác chẳng chừa một ai. Thời ấy, fan ta call cặp chỏ của Chà Và Hương là “cặp dao cạo” nhan sắc lẹm, vô địch hạng gà miền Nam năm 1961. Cả Sáu “nhỏ” với Chà Và Hương đông đảo là rất nhiều đứa tphải chăng thân nhau trường đoản cú nhỏ, chsống nhau trên loại xe đạp và thuộc bình thường một sư phú Kít Đăm Xây.

Võ sư Chà Và Hương kể về hầu hết thành công của chính mình.

Đất miền Tây thời ấy có rất nhiều cao thủ, nhưng mà phần đông những người dân đấu cùng với Chà Và Hương đông đảo bao phủ phục. Có lần võ sỹ nổi tiếng Nguyễn Hữu Thọ bảo cùng với các võ sỹ miền Tây rằng: “Nghề võ tui bay dữ, tuy nhiên không tồn tại thằng như thế nào tất cả gan hết. Tụi cất cánh thấy ngày tiết là sợ xanh mặt, còn thằng Chà Và nó thấy huyết, nó vuốt ngày tiết, nó liếm máu rồi cười cợt ha hả. Nó gí tụi bay chạy khắp sàn đấu. Tao khoái thằng đó”.

Trong số hầu như võ sỹ miền Tây tất cả fan thương hiệu Nguyễn Hữu Tiết (thường xuyên điện thoại tư vấn là Sáu), lỡ lời ngạo mạn “tụi cất cánh coi buổi tối ni tao bẻ cổ nó (ý mong muốn bẻ cổ Chà Và Hương)”. Nghe thấy vậy trọng tài Sơn bảo: “Tại đây tụi bay không thằng như thế nào đánh ăn được thằng ấy không còn, tối ni mày bẻ được ko thì ngươi biết”. Nghe thấy vậy võ sỹ Sáu bực mình nói tức thì cùng với ban tổ chức cho đấu với Chà Và Hương. Tối đó, thượng đài trong bầu không khí sục sôi, võ sỹ Sáu đã không giữ lại được yên tâm, xả thân toan hạ gục Chà Và Hương.

Nhưng võ sỹ Sáu đâu ngờ Chà Và Hương nkhô giòn nhỏng sóc, tung chân đạp văng ông ra phía bên ngoài. Tiếp Từ đó, Chà Và Hương nhấp chân trái, tung chân yêu cầu đá tạt ngang trúng ngay lập tức tay võ sỹ Sáu, rồi bồi thêm cú chỏ cực to gan khiến cho địch thủ gục xuống sàn. Sau đòn triền miên, võ sỹ Sáu được đỡ dậy, chuyển tay lên thì thấy cánh tay bản thân đã biết thành gãy gập. Trận đấu dứt chóng vánh khiến cho cả khán đài ồ lên tiếc nuối.

Lần tnhãi nhép đai vô địch nhằm đi thi đấu ngơi nghỉ xứ sở của những nụ cười thân thiện Thái Lan khiến cho Chà Và Hương nuối tiếc nuối. Trận kia, ông chạm chán Hoàng Sơn (quân nhân trinh thám cơ chế cũ) sau hồi giao tranh gớm thiên đụng địa, hết nhị hiệp nhưng Hoàng Sơn vẫn không bửa trước những vố tiến công vũ bão của Chà Và Hương cần fan ta xử hòa. Lúc ấy Chà Và Hương đòi tấn công tiếp hiệp bố cùng tuim cha rằng “giả dụ Hoàng Sơn vẫn đứng được tôi quăng quật nghề võ không nghịch nữa”.

Nhưng thầy của Chà Và Hương cấm đoán ông đấu tiếp. Ông toan xé tấm bởi hành nghề võ, tuy thế thầy tát vào phương diện cùng ôm Chà Và Hương rồi bảo: “Mày học trò tao tao biết, không thằng như thế nào tấn công ăn xin đâu. Nhưng thôi nhỏ ạ, nó new lên đến nó chút ít nức danh đi nhỏ, nó bộ đội đấy”.

Võ sư Chà Và Hương (xung quanh cùng bìa phải) trong ban rứa vấn võ thuật.

Thắng võ sư được Quận trưởng ngỏ ý gả con gái

Khắp các vùng trường đoản cú miền Tây mang đến Tây Nguim, miền Trung gần như nghe biết thương hiệu “cặp dao cạo” Chà Và Hương. Năm 25 tuổi, Chà Và Hương xuống Trà Ôn (nay trực thuộc Vĩnh Long) thuộc sư huynh đệ bao gồm Hải Huỳnh, Hiệp Huỳnh, Sáu “nhỏ”, Hoàng Kiếm, năm đấu thủ nổi tiếng của Kít Đăm Xây. Vừa đặt chân đến Trà Ôn, thầy trò Chà Và Hương vẫn thấy cảnh tượng nam, nàng thanh hao niên đất này mang quần, áo sau sườn lưng đề chữ Nguyễn Khâm. Hỏi ra mới biết đó là thương hiệu một võ sư khét tiếng khắp vùng Tsoát Ôn.

Khi ngồi uống cafe, vô tình thầy trò Chà Và Hương gặp võ sư Khâm. Sau hồi bắt cthị trấn, võ sư Nguyễn Khâm bảo: “Cách trên đây 10 năm kia tôi hạ đo ván ông già cậu”. Chà Và Hương nghe tới này mà nhiệt huyết nổi lên, tuy nhiên không làm gì được. Một hồi sau Kkhông nhiều Đăm Xây trở về Chà Và Hương ngay tắp lự hỏi thì Kít Đăm Xây kêu “xưa nó tấn công ba mi chỉ bằng nhị cú ra tay, tiến công nó đi con”. “Tôi nói: “Thôi cha ơi, võ sư nhưng mà uýnh cái gì”. Cái ổng nói: “Mày khùng vượt, tao dạy ngươi, mày uýnh chiến bại tao xé sách vở và giấy tờ không làm cho thầy nữa”” – Chà Và Hương nhắc lại.

Kít Đăm Xây vốn biết lối đánh của Chà Và Hương, yêu cầu ông chắc hẳn mẩm vẫn hạ gục được võ sư Nguyễn Khâm. Nói đoạn Kít Đăm Xây lại nói với Lê Ngọc Sánh nằm trong ban tổ chức là “mang lại Chà Và này uýnh cùng với võ sư Nguyễn Khâm cho tôi”.

Những giờ đồng hồ phút kế tiếp Chà Và Hương nlỗi tín đồ mất hồn, không tin rằng bản thân hoàn toàn có thể hạ được một võ sư lừng danh. Buồn lòng cơ mà do dự trọng tâm sự cùng với ai, Chà Và Hương loại bỏ ra bên bờ sông ngồi lúng túng. Tới 11h trưa, Kít Đăm Xây ra nơi Chà Và Hương rồi bảo “ngươi tiến công thua thảm thì tao xé giấy tờ không khi nào có tác dụng thầy nữa”.

Đêm lắp thêm nhì là cuộc giao chiến thân võ sư Nguyễn Khâm gặp Chà Và Hương, con cưng Kkhông nhiều Đăm Xây – võ sỹ gốc Thái. Sân vận chuyển không còn vị trí. Lên võ đài võ sư Nguyễn Khâm khinch hay kẻ thù lúc không mang cuki, không mang bức xúc, nhưng lại trọng tài buộc phải theo phép tắc lệ, ko được quyền chấp.

Vào tiếp chiêu võ sư, ban sơ Chà Và Hương còn e dè, cảnh giác, tuy vậy chỉ với sau vài bước dịch rời Chà Và Hương ngay thức thì áp gần kề ra đòn. Trong gắng tấn dĩ nhiên, cộng thêm vận tốc kinh hồn, Chà Và Hương khóa chân võ sư Nguyễn Khâm, vung tay tung chỏ, tung cước giẫm văng võ sư Nguyễn Khâm ra sàn.

Bỗng dưng nhà tranh tài nóng dần lên vị dân chúng ùa lên ném ghế hành hung Chà Và Hương. Lúc này có ông Quận trưởng vùng lên quát lác to, tay rứa súng rình rập đe dọa trường hợp gồm kẻ nào manh cồn ông chuẩn bị phun bỏ. Nhờ vậy mà lại Chà Và Hương được giải bay. Cũng sau tối ấy, ông Quận trưởng gồm ý niệm gả phụ nữ mang lại Chà Và Hương, nhưng Hương ko chịu đựng.

Chà Và Hương kể: “Đêm đó, công ty chúng tôi ở trong nhà ông Ba Vạn, fan nổi tiếng giàu sang với tương đối nhiều tiệm đá quý. Ông gồm bố người con đánh tên là Long, Hổ, Hội cùng một cô gái. Ông tỏ lòng yêu thích tôi mà lại bảo ông gồm mỗi đứa phụ nữ và rằng tôi có muốn làm nhỏ rể ông không? Tôi từ chối. Quả thực cơ hội kia đông đảo trận đấu vào giờ đồng hồ reo hò của bạn xem cuốn hút tôi còn hơn tiền bạc và mỹ nữ”.

Hôm sau, ba thầy trò Chà Và Hương toan từ giã mái ấm gia đình ông Ba Vạn để về lại TPhường.Sài Gòn, thì em trai võ sư Nguyễn Khâm về. Em trai Nguyễn Khâm là Nguyễn Khiêm, một võ sỹ vạm vỡ, võ nghệ cao vút, trong tâm trạng bực bội sẽ thách đấu Chà Và Hương. Lúc ấy bố thầy trò Chà Và Hương đã ăn uống cháo, thầy ông khăng khăng cấm đoán ông đấu, còn bà buôn bán cháo thì hỏi ông rằng: “Con lội nổi dòng sông này không? Ở đấy là dân của nó ko, học trò của nó ko à”. Kkhông nhiều Đăm Xây nghe hoàn thành lo ngại tuy thế ông Quận trưởng trấn an: “Anh im tâm mang đến thằng Chà Và uýnh đi, xong tui lấy ca nô đưa theo, khỏi đi bởi con đường đó, con đường chính là đường độc đạo mà”.

Đêm ấy, trước khi lên sàn, Kkhông nhiều Đăm Xây Điện thoại tư vấn Chà Và Hương lại mà lại rằng: “Thôi con, làm cho nó đứng đi, chớ uýnh nó gục”. Nhưng lúc nhập trận, khí nắm sục sôi khiến cho Chà Và Hương không thể kìm hết, vô tình ông xoay gót tức thì cằm võ sỹ Nguyễn Khiêm. Lúc này Kít Đăm Xây lại lên cảnh báo, còn ông Quận trưởng thì la Khủng “uýnh đi, uýnh gục cho mi 500”. Lúc ấy, Kkhông nhiều Đăm Xây ghì chặt Chà Và Hương nhưng rằng: “Cho nó đứng đi, giết thằng anh còn thằng em nhằm nó đứng, còn danh dự của chính nó nữa”. Nghe lời sư prúc, Chà Và Hương giới hạn tay rồi hưởng thụ trọng tài xử hòa.

—————-0————-0—————–

Kỳ 3 : Mưu đồ gia dụng bá nghiệp của ‘trùm’ Đại Cathay

Thời trẻ, hai kẻ giang hồ sinh sống với mọi người trong nhà mưu đồ bá nghiệp, cơ mà thường xuyên bị cơ quan ban ngành chế độ cũ tầm nã lùng…

Những kẻ trượng nghĩa

Năm 1959, một cuộc tổng động viên du đãng của cơ quan ban ngành chế độ cũ vẫn bắt hết hồ hết đội du côn, du đãng, bảo kê… về viện tế bần. Các nhân vật giang hồ lừng lẫy của đám tín đồ Hoa nlỗi Tín Mã Nàm, Hải Phùng Kin, Sú Hùng, Sám Sò… cho tới đám giang hồ tín đồ Việt như: Trần Đại (Đại Kathay), Huỳnh Tỳ, Ngô Văn uống Cái, Ba Thế… số đông bị tóm gọn về đây.

Chà Và Hương, Lê Tây, Lê Hoàng Hải… trong đám Gia Định lúc này lừng chừng Đại Kacầm cố là ai. Mỗi tối, cai trại kê tư dòng giường làm võ đài, cứ đọng bạn Việt dancing lên là võ sỹ tín đồ Hoa cũng dancing lên sàn nhằm đấu nghịch. Bữa kia Đại Kanỗ lực gặp mặt ngay lập tức Bảy “bò” gồm cặp tay cực khỏe khoắn, trong những lúc Đại không thể biết gì về võ nghệ. Vừa vào trận Đại bị đập tới tấp, văng ra khỏi sàn. Lúc bấy giờ Chà Và Hương bước tới, lôi Đại Kacố kỉnh ra ngoài kêu “mi dang ra, nhằm tao đánh cùng với nó”.

Thời trẻ ngoại trừ Việc đấu đài, Chà Và Hương nhỏng hình với bóng cùng Đại Kachũm.

Vừa hoàn thành lời, Chà Và Hương nhảy lên sàn, mà lại Bảy “bò” không tiến công với Hương. Ngay sau đó Sám Sò nhảy đầm lên sàn giao tranh, nhưng mà Hải Phùng Kin can ngnạp năng lượng. Bởi Hải Phùng Kin cùng Chà Và Hương vốn chạm độ vài ba lần rồi chơi với nhau, trong những lúc kia Sám Sò là đệ của Hải Phùng Kin.

Xong vấn đề, Đại Kacầm kéo Chà Và Hương sang một mặt rồi hỏi “ngươi nghỉ ngơi đâu?”, Hương bảo “tao nghỉ ngơi Gia Định”. Từ kia nhị người thân trong gia đình cùng nhau rồi khi được thả về Đại Kacố kỉnh rủ Chà Và Hương về hẻm ve sầu cnhì sau rạp hát Kacố kỉnh làm việc thông thường. Tối buổi tối nhì tay giang hồ nước chuyện trò cùng nhau mặt dòng ghế bố rồi ngủ luôn luôn sống kia. Ban ngày ăn cơm ông Ba “chó”, sáng thì nạp năng lượng cháo làm việc tiệm tàu không tính phí.

Chà Và Hương bây chừ vẫn rất… phong thái.

Đại Kacầm cố trong mắt bạn anh em Chà Và Hương là một trong bé bạn đáng kính, trượng nghĩa rộng bạn. Thusống nhỏ Đại theo gia đình từ bỏ miền Trung vào Nam. Cha Đại mất mau chóng, chị em Đại đi mang bạn bọn ông bắt đầu bỏ Đại cho bà nội nuôi.

Nghe mẩu chuyện thấm đẫm của thuộc hạ nên mỗi lần má của Đại tất cả cthị xã về tìm Đại thì Chà Và Hương tức xuất hiện. Nhưng Đại vô cùng tất cả hiếu cùng với mẹ, mọi khi chị em về bên thì Đại chuẩn bị sẵn sàng dốc hết từng đồng xu cắc bạc ở đầu cuối mang lại bà bầu nhưng mà ko bắt buộc tính toán. Mỗi về tối về nhà tại với bà nội, Đại Kacố gắng với Chà Và Hương lội nước lên đến mức đầu gối, dù cơm trắng rau xanh, cơm nước bà nội vẫn chừa lại cho nhị tín đồ.

Khổ là núm, tuy nhiên tín đồ bà mẹ vô trọng điểm ấy vẫn không còn hay biết, vẫn nhấn đồng tiền những giọt mồ hôi, công sức của Đại mà chẳng chút ít áy náy. Cái khổ của mẹ Đại là rước yêu cầu bạn ông xã nghiện tại ma túy, đề nghị bà cũng muối bột mặt mang tài chính đứa con tội nghiệp. Có lần bà đi xích lô lịch sự nhà kiếm tìm chạm chán Đại, bà gặp Chà Và Hương nghỉ ngơi xung quanh mới bảo “tụi cất cánh gồm thấy thằng Đại nhỏ tao không?”, Hương lãnh đạm đáp “ai duy trì thằng Đại con bà?”. Tối cho, Đại rỉ tai với Chà Và Hương “thôi Hương ơi, cho dù sao cũng là má mình”.

Đại Kanuốm và vk.

Chà Và Hương và Đại Kavắt sinh sống cùng nhau suốt quãng tuổi ttốt. Ban ngày Đại vẫn đi bảo kê khoanh vùng lân cận để tìm tiền tiêu xài, tối về ôm gối cha ngủ thông thường với Chà Và Hương. Sau này, Chà Và Hương đưa đi nơi không giống sinh sống tuy vậy nhị người vẫn liên lạc với nhau, thỉnh thoảng đi khiêu vũ váy, đi bar. Hiện nay, Chà Và Hương giữ lại bar trên tuyến đường Tự Do, con đường HBT Hai bà Trưng như bar: Lyly, Karimãng cầu, Ok, Fuji…

Trong thời gian này Chà Và Hương theo nghiệp võ đi tranh tài khắp địa điểm, còn Đại Kacầm khởi nghiệp giang hồ nước hùng cứ đọng TP. Sài Gòn khiến những đối phương thuộc thời nể sợ. Sau này Chà Và Hương rước bà xã với Đại Kacố cũng lấy cô Thúy ngơi nghỉ đoàn Thúy Nga về có tác dụng vợ. Đại thường xuyên đi loại xe pháo khá quý phái mỗi tối lại qua nơi Chà Và Hương rủ đi dạo.

Ngoài Đại Kacố, Chà Và Hương còn tình như bộ hạ với Minh “cầu Muối”. Thời xưa nội chiến cần fan ta nghịch với nhau là trọn vẹn vì chung tình. Mỗi lần gồm phi vụ thanh hao toán bởi bảo kê của Chà Và Hương xuất xắc Minch “cầu Muối”, Đại Kathay là một vào cha fan lại tìm tới địa phận của fan cơ tá túc. Sau thời gian đính thêm bó chí cốt, Minh “cầu Muối” lấy em gái nuôi của Chà Và Hương. Đến khi Minh “cầu Muối” bị tiêu diệt, thì Chà Và Hương cũng chính là fan chôn cất.

Cái bị tiêu diệt uất hận của Đại Kathay

Giang hồ xưa hiếm khi xâm phạm khu vực của nhau, mọi khi bao gồm cthị xã xích míc thường tìm tới nhau rồi cử bạn ra tiến công tay song. Cuối cùng thì đều cthị xã cũng hòa chứ đọng không có cthị trấn nhì băng nhóm mang ra lếu chiến. Nếu không tuân hành pháp luật lệ đó thì một là vào tù nhì là đi nhảy váy bị đâm chết. Thời kia đại ca giang hồ ai cũng biết nhảy đầm, người nào cũng ăn uống nghịch sa đọa cơ mà tuyệt nhiên con đường ai nấy đi, chi phí ai nấy xài, không va chạm nhau.

Kẻ đánh cắp nghỉ ngơi vùng làm sao thì bán đồ ngơi nghỉ vùng kia, ví như chào bán nơi khác thì kể cả là đại ca cũng không dám cài. Nếu bất cứ ai phạm luật đều bị giang hồ họp lại xử với như thế là không còn mặt đường về. Thời kia bộ đội kêu án, tòa kêu án thì vẫn đang còn thời cơ về chứ đọng giang hồ nước kêu án là hết con đường. Số phận của một số trong những giang hồ cũng trở thành tước chiếm giống như như Lâm Chín Ngón…

Trong giới giang hồ thời đó, chỉ gồm Đại Kacầm cố là dám lấn chiếm thanh lịch địa phận khác. Ngày ấy, Đại 1 mình thay dao vào hang ổ của các đại ca giang hồ nước nơi bắt đầu Hoa nhỏng Tín Mã Nàm, Sám Sò, Sú Hùng, Hải Phùng Kin… Đại liều thân thao tác làm việc này chỉ cách một mục đích rước của giang hồ nước giàu chia mang đến giang hồ nghèo.

Chính điều này khiến Đại lắm phen bị phục kích suýt mất mạng. Sau cuộc bành trướng, dựa vào bản lĩnh hơn người nhưng Đại được giới giang hồ nước ưu tiên, một cuộc trao đổi vẫn ra mắt giữa giới giang hồ nước bạn Hoa với Đại. Họ gật đầu chia phần lợi tức từ các việc bảo kê, sòng bài, khiếp doanh… đến Đại Kathế cùng một trong những băng nhóm ngơi nghỉ khoanh vùng khác trong những số ấy tất cả băng của Chà Và Hương.

lúc có rất nhiều tiền từ không ít manh mối, Đại Kavậy dựa vào ông Ba “chó” thống trị với thu nhận nhiều đồ đệ là giới trí thức. Nhưng xuất xắc nhiên Đại phân vân một chữ cắn song. Có lần Chà Và Hương đi cùng với Đại Karứa đùa làm việc Đà Lạt, Chà Và Hương bảo “nhỏ bạn buộc phải có cái brand name, ngươi nên tìm hiểu viết thương hiệu của mình”.

Nói đoạn Chà Và Hương tiếp “mi biết cây cung không? Tên mày trong cây cung. Mày con quay cây cung lại, thấy gai dây xuống thì mi đem dòng cây có tác dụng mũi thương hiệu gạch ốp ngang thân cây cung, chính là chữ Đ, chữ A y như đại dương báo giao thông vận tải gạch ốp ngang trọng tâm, còn chữ I giống hệt như cây Fe cắn tự trên xuống rồi đóng một cây đinch dưới chữ A. Đó là tên của mày”. Tập mãi thì Đại cũng ký kết được cái tên của bản thân mình. Tuy chỉ bao gồm vậy tuy nhiên Đại rất lôi cuốn, bất kể kẻ như thế nào giả chữ cam kết Đại đông đảo phạt chỉ ra.

Trước năm 1975, lệnh tổng động viên du đãng lại được cơ quan ban ngành cũ tiến hành cùng với khẩu hiệu “tiêu diệt du đãng, chấn hưng đạo đức nghề nghiệp, thượng tôn pháp luật”. Hiện giờ cả Chà Và Hương, Đại Kathế với Minc “cầu Muối” hầu như bị tóm gọn đi. Nhờ Chà Và Hương có chơi cùng với nam nhi bà Tuyết – Thượng nghị viện, chị của tướng tá Loan – tổng nha xưa nhưng mà được lãnh ra bên ngoài.

Xem thêm: Thông Tin, Tiểu Sử Ca Sĩ Hà Phương, Tiểu Sử Ca Sĩ Hà Phương

Ông xin bà Tuyết cứu giúp Đại Kacố, Minch “cầu Muối” mà lại nhất mực bà này sẽ không cứu vãn. Số phận Đại Kacụ được định chiếm tại phía trên. Do trước kia trong một đêm đi vũ ngôi trường, Đại khiêu hấn với tướng mạo Nguyễn Cao Kỳ nên khi bị tóm gọn Đại bị đày đi Prúc Quốc giam giữ.

Sự nghiệp đã lên cao, chi phí tài đang vượng phát, Đại Kathay là không chịu qua đời phục ở hóng không tính hòn đảo. Đại quyết định vượt biên trái phép nhằm kiếm tìm kế phục hưng sự nghiệp, tuy thế ai ngờ tử nạn trên phố trốn chạy.

——————0—————0—————–

Kỳ 4: Khuấy hòn đảo giang hồ, bị tiêu diệt lãng xẹt

Sơn Đảo từng nhiều lần vào phạm nhân ra tội với bao gồm thân quen biết quân bộ đội chế độ cũ, bởi vì vậy giới giang hồ nước nể hại. Cũng chính vì như thế lực mạnh khỏe, Sơn Đảo trsinh hoạt yêu cầu ngang tàng, ngạo mạn. Hắn đâu bao gồm ngờ, chỉ do một cái tát vào mặt gã giang hồ mang biệt danh “tay súng bá vàng” mà lại hắn đề nghị thay đổi lại bằng mạng sống. Giới giang hồ vẫn còn đó kể mãi tử vong của kẻ từng khuấy hòn đảo cả TP Sài Gòn lúc đó.

Trùm giang hồ nước khiến cho giới “anh chị” nể sợ

Hồi còn niên thiếu, Vũ Đình Khánh (SN 1944, về sau thay tên Sơn Đảo), chỉ là tay giang hồ vô danh tiểu xuất sắc vận động nghỉ ngơi quận Tân Bình. Trong một lần cướp lag, Khánh bị phán quyết năm năm tù túng với bị đày ra Côn Đảo. Tại đây, Khánh gặp “ông trùm” nghĩa hiệp Sơn Vương (thương hiệu thiệt là Trương Văn uống Thoại, SN 1910, trên Gò Công, Tiền Giang), người hành hiệp trượng nghĩa như thể giang hồ hảo hớn, luôn luôn chống chọi đến chính nghĩa.

Tại Côn Đảo, Khánh năm lần bảy lượt năn nỉ Sơn Vương dạy dỗ võ nghệ và mang tên là Sơn Đảo. Sau khi ra tù năm 1971, Sơn Đảo về lại Tân Bình tổ chức sòng bài bác với nghịch thân cùng với đám lính mặc dù khiến giang hồ thời bấy tiếng vô cùng ghét. Chà Và Hương nói lại: “Ra tội phạm, Sơn Đảo msống sòng bài ở xẻ bố ông Tạ và vận động bên dưới sự che phủ của đám lính dù.

Sơn Đảo có tín đồ em là Vũ Đình Cương, hết sức tốt võ, cũng chuyển động giang hồ nước như Sơn Đảo tuy nhiên có lần ngơi nghỉ tù Cương tranh giành có tác dụng đại bàng với Lâm “chín ngón” nên bị đâm bị tiêu diệt. Dưới Sơn Đảo còn có hai tín đồ em trai nữa nhưng lại hầu hết chết bởi vì mắc bệnh và rượu chè. Thời đó, tui có tác dụng bảo kê cho các sòng bài xích nhỏng sòng bài bác Sơn Đảo, sòng bài xích Balikao, sòng bài Hai Niệm, sòng bài bác Năm Thông Lợi, sòng bài Tín Mã Nàm… mỗi tuần đầy đủ mang chi phí bảo kê yêu cầu khôn xiết rành”.

Danh tiếng của Chà Và Hương là tay đnóng bất bại, khiến Sơn Đảo cực kỳ phục. Vì tê mê thể dục thể thao thể thao, Sơn Đảo chủ động làm cho thân Chà Và Hương Một trong những cuộc ăn chơi ngơi nghỉ cửa hàng bar, vũ trường. Sơn Đảo bảo: “Mày dạy tao đi, mi hy vọng gì cũng khá được, chỉ trừ gan trời thôi”. Chà Và Hương là dân lành nghề, thấy được Sơn Đảo thì phán rằng: “Cốt giải pháp mi yếu ớt kém nhẹm, tay lớn nlỗi bắp đùi còn chân lại tong teo, tư thế hết sức mất phẳng phiu, khó khăn mà học tập võ”. Và sau nhiều lần nnạp năng lượng nỉ cơ mà vẫn không được Chà Và Hương dấn dạy dỗ võ, Sơn Đảo tức về tối cực kì. Song bên dưới quyền lực mạnh của Hương thời kia, Sơn Đảo đành ngùi ngùi.

*

Chà Và Hương vô địch thời tthấp.

Ckhông còn vì chưng ngang tàng, ngạo mạn

Quân của Sơn Đảo cực kỳ khỏe mạnh, tuy vậy thời kia nói đến quyền năng cậu Mười “út”, em vợ của Tổng thống Thiệu, thì giới giang hồ phải nể phục. Cậu Mười vốn ăn đùa nức danh cùng lúc từ bên Mỹ về cậu cũng vẫn nạp năng lượng nghịch. Thấy đàn ông những điều đó bắt buộc mẹ của cậu Mười msinh hoạt mang lại con một sòng bài xích sinh sống ngay lập tức nhà thờ Ba Chuông để… vừa đùa vừa kiếm tiền.

Sòng bài gồm ba tầng, dân chúng tất cả tiếng mọi Sài Gòn tìm tới đây giải khuây. Bản thân cậu Mười cũng chơi, được thì cậu mừng vui ra mặt, trả lại tiền cho những người chơi hoặc dẫn người ta đi ăn uống, nhảy nhót. Thời đó nghe tới sòng bài xích của cậu Mười thì không ai trong đám quân chình họa dám tới bắt. Giới giang hồ nước chính vì vậy cũng tốt tới đây để tại vị phòng, ăn uống chơi thhung tàn.

Hôm ấy, Chà Và Hương, võ sỹ Thạch Mách với vệ sỹ Luân (vệ sỹ của cậu Mười) đã ngồi trước quầy tiếp tân chờ nhấn chi phí thì có cthị trấn chẳng lành. Ngồi một thời gian thì Phan Bá Y, từ bỏ Y “cà lết” cho tới. Slàm việc dĩ có tên kia do bạn dạng thân Y khi xuất hiện đang với tật, đi cà lết, phệ lên thì không hề nhưng mà bạn ta vẫn hay thuận mồm điện thoại tư vấn những điều đó.

Y “cà lết” đánh cái xe cộ jeep, bên trên xe pháo chngơi nghỉ thiếu thốn phụ thương hiệu Trang là vợ Lộc “điên” (giang hồ gần gụi với Y “cà lết”) cho tới đậu ở trược cửa sòng bài cậu Mười. Cậu Mười bình thường thương Y “cà lết”, yêu cầu khi nghe vệ sỹ báo thì cậu Mười vẫn thân thương chạy ra thăm nom. Bấy giờ Y hỏi cậu Mười: “Cậu còn chỗ nào mang đến con đùa không?”, cậu Mười bảo “tao còn lầu cha, mi chơi gì cũng được”.

Y “cà lết” còn chưa kịp chốt thì Sơn Đảo, đầu đội nón, treo mắt kính black chlàm việc Thiếu tá Đường (Sư trưởng đoàn Sư đoàn dù của Ngụy) bên trên cái mxe hơi đi tới. Vừa thấy Sơn Đảo, vk Lộc “điên” mở cửa xe đua ra ôm siết lấy Sơn Đảo rồi thân thương, lả lơi. Trang bảo với cậu Mười: “Cậu ơi cậu, cậu còn ở đâu cho anh Sơn anh ấy chơi không?”.

Cậu Mười trước đó đã hứa đến Y “cà lết” yêu cầu bảo: “Mày lại trễ vượt, thằng Y nó thuê rồi”. Sơn Đảo nghe ráng thì bực bản thân, cù qua Y “cà lết” hỏi: “Mày biết tao là ai không?”, Y “cà lết” khước từ. Vừa lúc ấy Sơn Đảo vung tay tát trực tiếp vào mặt Y “cà lết”.

Chà Và Hương kể lại rằng: “Y “cà lết” bị loại tát đau, chửi thề vào mặt Sơn Đảo rồi hỏi sao lại tấn công Y. Sơn Đảo hất mặt, trợn mắt bảo: “Tội mi không kính chào tao”. Y “cà lết” nghiến răng: “Chào hay là không là quyền của tui, tui chần chừ anh là ai, anh tiến công tui bạt tai này anh ghi nhớ nha”. Sơn Đảo rét máu dằn mặt: “Mày dám yếu tao hả”. Y “cà lết” không thèm nói lại, con quay qua gằn giọng hỏi Trang: “Về chưa?”. Trang trèo lên xe cộ Y “cà lết” loại bỏ đi. Còn tui, ngơi nghỉ bên phía trong, tui đem có tác dụng hổ ngươi mang lại hành động ngông cuồng của Sơn Đảo bởi vì đánh kẻ tàn phế, nên những khi Sơn Đảo quay qua kính chào, tui làm thinh””.

Ở Sài Gòn lúc đó, Y “cà lết” được ca ngợi là “cây súng bá vàng” với tài bắn súng thượng thặng. Nhiều hơn, tính Y liều lĩnh ngang tàng, nói là làm nên đám giang hồ nước biết Y số đông nể sợ hãi. Sau Khi bị Sơn Đảo tát vào phương diện, Y “cà lết” căm tức cực kì. Y “cà lết” ngược lên Đà Lạt, tìm về đơn vị nghỉ ngơi Tịnh Tâm và bảo cùng với chủ nhà nghỉ: “Tôi new lên phía trên sống cơ mà ghi vào giấy là tôi lên phía trên hai tháng rồi nha, tôi trả tiền anh nhì mon ấy”. Xong Y “cà lết” ngược về TPhường. Sài Gòn, ngay lập tức lập tức lên chiến lược trừ khử Sơn Đảo nhằm trả mối hận.

Về Sài Gòn, sau một vài ngày thì Xệ (bọn em của Y) chsinh hoạt Y “cà lết” đi tìm kiếm tìm Sơn Đảo. Y “cà lết” phạt hiện nay chiếc mxe hơi của Sơn Đảo đã dựng trước quán ăn uống. Gần tiệm ăn uống bao gồm tiệm sửa xe cộ, Y “cà lết” đến đứa nhãi nhép chào bán hạt đậu phộng 10 đồng, rồi chuyển mang lại đứa rực rỡ một cây căm với bảo qua xì lốp xe pháo mô tô của Sơn Đảo.

Đứa rỡ ràng nhận ra 10 đồng, lúc ấy là không hề nhỏ nên sẵn sàng tuân theo. khi Sơn Đảo trở ra thuộc Thiếu tá Đường thì yêu cầu dắt xe cộ quốc bộ lại tiệm sửa xe pháo. Trong thời điểm này Y “cà lết” cùng đàn em sẽ núp sau cội cây sát đó. Đợi Sơn Đảo tới, Y “cà lết” Hotline “Sơn” rồi bóp cò. Đạn xuyên qua vai Sơn Đảo. Y “cà lết” chình họa báo: “Tao nói ngươi rồi, đứa nào đụng mang đến tao là đứa kia chết”.

*

Cái chết của Sơn Đảo vì ngang tàng, ngạo mạn.

Lúc này, Sơn Đảo nói như van lơn: “Tao nói tất cả vậy dễ thường mi giết thịt tao?”. Y “cà lết” nã thêm 1 phân phát đạn trúng bụng của Sơn Đảo. Xong, Y “cà lết” leo lên xe thuộc bầy em cao chạy xa cất cánh. Còn Sơn Đảo được bọn em đưa đi khám đa khoa cung cấp cứu giúp, tuy nhiên ko qua khỏi.

—————-0—————0—————–

Kỳ 5: Năm Cam cùng món nợ ân tình

Thời niên thiếu hụt Năm Cam gánh tội cố gắng anh rể là Bảy Sy, buộc phải đi khám Chí Hòa. Thời gian ấy Chà Và Hương cũng xộ đi khám chờ ngày xét xử. Vì nể Bảy Sy và được nhờ vả, cần Chà Và Hương nhấn quan tâm mang đến Năm Cam. Về sau, Khi Năm Cam phong lưu, những lần đích thân đến ttiết phục Chà Và Hương về nghỉ ngơi cùng nhằm một thể bề âu yếm. Nhưng bởi đã giã trường đoản cú giang hồ, Chà Và Hương nhất thiết thoái thác.

Bảo vệ Năm Cam vị chữ tình

Cuối năm 1962, lúc ấy Trương Văn uống Cam (tức Năm Cam) bắt đầu 15 tuổi, mà lại đã đưa vợ là em của Nguyễn Văn uống Sy (tức Bảy Sy). Bảy Sy khi ấy là một trong những quấn giang hồ nước Q4, nhà của sòng bài bác Bảy Sy, lôi cuốn không ít con bạc. Bản thân Năm Cam từ nhỏ tuổi sẽ dính theo anh vợ để mưu sinc giang hồ nước cùng là gần gũi của Bảy Sy. Một lần, đảm bảo sòng bạc, Bảy Sy dùng dao đâm chết Nguyễn Vnạp năng lượng Lót (Trần Ánh Tuyết) trên phố Nguyễn Công Trđọng, trực thuộc quần thể Da Heo. Để cứu vớt lấy cơ nghiệp cờ bạc nhưng anh rể sản xuất dựng, Cam chịu đựng tội cầm cố anh. Đến đầu xuân năm mới 1964, Cam bị phán quyết bố năm tù nhân giam ngơi nghỉ Chí Hòa.

Lúc bị kết án, Năm Cam còn bé dại, tuổi sống giang hồ còn non nớt. Lúc bấy giờ Chà Và Hương vày trốn bộ đội yêu cầu cũng trở nên bắt giam trên Chí Hòa chờ ngày xét xử. Trong thời gian này, người thân sống không tính sốt ruột đám giang hồ vào trại quấy quả Năm Cam, bắt buộc nhớ tới Chà Và Hương, fan từng bảo kê sòng bài Bảy Sy. Người nhà Năm Cam dựa vào Chà Và Hương quan tâm đảm bảo cho bầy em Năm Cam qua ngoài kiếp nàn. Vì là tín đồ từng vào tù hãm ra tội, phải Chà Và Hương thống lĩnh đám giang hồ nước vào trại.

*

Chà Và Hương bên bức tượng một học trò đúc tặng kèm ông.

Vừa vào trại Chà Và Hương đã hỏi “thằng nào là thằng Cam?”. Ngay lúc đó một cậu nhãi ranh tí hon gò bước ra bảo “dạ em”. Chà Và Hương kéo Năm Cam lại rồi quan sát đám tội phạm bảo “thằng này giờ là em tao, ko đứa làm sao được thiết kế cực nhọc nó”. Kể trường đoản cú kia, Chà Và Hương coi Cam nlỗi em, dạy dỗ âu yếm từng tý một.

Thời ấy, đám tù hãm chỉ được ăn cơm gạo lức nhưng Chà Và Hương thì luôn luôn được mang lại ăn uống cơm trắng trắng. Ngoài ra, đám tội nhân bạn Hoa nghe thấy giờ Chà Và Hương thì sợ hãi buộc phải new cung phụng món ăn, thức uống đủ thứ hạng. Chà Và Hương ăn uống ko hết, ngay tức khắc kéo đông đảo anh em tù túng túng bấn cho tới nạp năng lượng, cơ hội nào Năm Cam cũng được miếng ngon duy nhất.

Ở vào thăm khám đồ uống vô cùng quý giá, dân trong khám thậm chí là không có nước nhằm rửa phương diện. Đám lâu lắc bên phía ngoài thấy chùa kế bên nhiều nước tức thời mang lại đánh cắp, rồi bị các tè sư xua đuổi đi, nhưng lại chúng phòng trả. Thấy vậy Chà Và Hương có mặt bênh thầy tu, đuổi tấn công đám côn đồ vật. Nhà chùa cảm kích ơn trên nhưng cho Hương mỗi ngày một thùng phuy nước vừa tắm, vừa lấy nước uống.

Tiết kiệm số đất nước cvào hùa mang đến, Chà Và Hương không nên Năm Cam và bọn em trong trại có bán ra cho các tội nhân nhân người Hoa. Tiền giành được từ bỏ phân phối nước, Chà Và Hương cho bầy em nghèo đói cất giữ rồi tới tháng gửi về mang đến mái ấm gia đình chúng. Đám tù túng thời kia khôn xiết nể sợ Chà Và Hương.

“Ông trùm” với cuộc tái ngộ sau 20 năm

Bên quân lao nhốt Chà Và Hương vài ba mon sống Chí Hòa, rồi đưa ra xét xử. Tòa xử Chà Và Hương 18 mon, có tác dụng lao công đầu binh ở hầm đá Núi Leo, Bình Tuy. Vừa vào tội phạm buổi sáng thì buổi tối Chà Và Hương vượt ngục. Ông chui qua sản phẩm rào thnghiền tua, đi qua Hàng Gòn, vào Lò Than để kiếm tìm bí quyết về. Mấy tháng ttránh lang bạt kì hồ ông bắt đầu tìm về lại khoanh vùng hoạt động vui chơi của bản thân. Trong thời hạn ông lang bạt, trốn chạy thì Năm Cam vẫn còn vào khám Chí Hòa và được giang hồ nước Lâm “chín ngón” âu yếm, dạy bảo.

Thusinh hoạt trước cứ mỗi tuần Chà Và Hương lại xẹp các sòng bài xích thu tiền bảo kê nhỏng sòng Balikao, Hai Niệm, Năm Thông Lợi, Bảy Sy, Sơn Đảo, Tín Mã Nàm… rước mỗi khu vực vài ba nngu về phung phí và phân chia đến đàn em. Sau Khi trốn chạy vài ba tháng, Chà Và Hương về với xịt chỗ ông Hai Niệm (trùm sòng bài vừa về quy ẩn) vừa để mang tiền, vừa thăm bệnh.

khi Năm Cam đã làm được thả trở lại hoạt động đến Bảy Sy. Năm Cam cho tới bên Hai Niệm, nhưng lại chỉ dám bao phủ ló ngoại trừ hành lang cửa số. Lúc ấy Năm Cam còn nghèo đói, mặc quần xà lỏn Đen, đi chiếc xe đạp cà tàng. Gặp Chà Và Hương, Năm Cam mừng cuống thăm nom, nhưng lại Chà Và Hương chỉ ừ à đến qua cthị trấn. Bởi cùng với ông lũ em vào xét nghiệm ai ông cũng nâng đỡ, chăm sóc.

Hai mươi năm sau, Năm Cam hôm như thế nào nghèo đói vẫn biến hóa. Một lần đang chạy xe cộ trê tuyến phố Tự Do trời tối, con phố vắng ngắt tênh, Chà Và Hương hốt nhiên lag bản thân lúc nghe bao gồm tiếng còi xe tương đối rú sau bản thân. Hương tưởng xin mặt đường đề nghị ko dòm lại, mà lại ngoặc tay ra hiệu đến xe pháo tương đối thừa. Xe không vượt nhưng liên tiếp tuýt còi khiến cho Chà Và Hương bực dọc, dẫu vậy ông vẫn vắt nhịn ngoắc tay thêm lần nữa. Xe hơi phía sau lại liên tục tuýt còi.

Hương quay trở lại toan quát tháo mắng, thì Năm Cam từ bỏ bên trên xe thò cổng output kính chào Chà Và Hương rồi kêu Chà Và Hương chạy trực tiếp ra mé sông. Chà Và Hương kể: “Lúc ấy sống cuối đường Tự Do là nhà hàng mé sông, nó nói là của chính nó đấy. Lúc ấy tui thấy loại xe cộ jeep của đại tá Ngọc trong yếu tố hủy diệt du đãng. Bởi mọi vùng ấy chỉ gồm cái xe cộ jeep này là gồm hình con đại bàng đôi chân nỗ lực vàng. Chỉ ngần ấy năm nhưng mà tôi không hiểu biết sao thằng Cam nhiều và tất cả thế lực đến vậy”.

Vào bàn ăn, Năm Cam hỏi Chà Và Hương “bây giờ anh làm gì vậy?”, Hương trả lời “mi biết anh tất cả mẫu nghề võ rồi, anh dạy tụi bé dại kiếm sống”. Năm Cam mời Chà Và Hương về ngơi nghỉ với mình. Sau lần gặp mặt bất ngờ ấy, Chà Và Hương về bên xuyên suốt đêm không ngủ, không biết trù trừ bao gồm cần nghe theo Năm Cam về mưu đồ gia dụng nghiệp béo hay là không. Nghĩ đoạn Chà Và Hương lại tự dằn mình “liệu bao gồm nên thằng Cam phân phối xì ke không, chđọng sao nó nhiều nhanh khô cố được”.

“Bản thân tui dù vậy vào tù hãm ra tội các vì bênh đồng đội, trốn lính chứ còn chưa bao giờ làm cắp, trộm, giật, giết mổ tốt chào bán xì ke gì không còn. Nghĩ tới cthị trấn phạm pháp mập điều đó tui ngần ngại, không dám dính tới. Nhiều cơ hội Cam kêu đàn em đến tận nhà tui dưới Củ Chi, để mời lên sinh sống cùng với nó, nhưng mà tui kêu “thôi anh dạy võ vậy sống được rồi, hơn nữa anh cũng từ giã giang hồ nước rồi”. Thấy giang hồ nước phao Năm Cam giờ đồng hồ làm “vương” một cõi, lại giàu có hơn người yêu cầu bà xã tui cũng run sợ bèn khulặng tui thôi chớ bám cho tới. Nghe vk khuyên, tui quyết định từ chối trực tiếp thừng lòng giỏi của Năm Cam” – Chà Và Hương quyết đoán.

*

Năm Cam từng trả nghĩa đến Chà Và Hương tuy thế bất thành.

Năm 1984 vợ Chà Và Hương đi theo bạn nhỏ lai qua Mỹ làm việc. Cuộc sinh sống khốn khó đẩy Chà Và Hương vào chình họa túng thiếu túng quẫn, bị bệnh. Có lần Chà Và Hương bị bệnh đi từ khám đa khoa Trưng Vương về, chạm mặt Năm Cam. Năm Cam mời Chà Và Hương ăn, uống rồi bảo chút ít mang lại đơn vị Năm Cam đùa. Nhưng, Chà Và Hương khước từ với nguyên nhân đã già, lại căn bệnh muốn Năm Cam chớ tìm nữa, chớ nghĩ gì cho cthị trấn ơn nghĩa xưa, vị Chà Và Hương từng góp không hề ít fan chứ không riêng gì Năm Cam. Bản thân Chà Và Hương cũng lường trước được phần lớn gì cơ mà Năm Cam có tác dụng cùng với đám anh em có ân với Năm Cam nhỏng Bảy Sy, Lâm “chín ngón”, yêu cầu ông thà nghèo chứ đọng không tuân theo. Sau lần ấy, giữa Năm Cam và Chà Và Hương không liên lạc với nhau nữa.

————–0———–0————–

Kỳ cuối: Duyên tình ttách định ly tan

Chính biến hóa vậy vào cuộc đấu khiến ông gặp được bạn thanh nữ với “duim chi phí định” ngơi nghỉ độ tuổi 31. Nhưng cthị xã tình chưa thắm thì vội vàng pnhì, do cuộc ly tán rộng hai mươi năm trời.

Trận thách đấu cuối cùng

Đối cùng với Chà Và Hương việc thiếu tính bạn bằng hữu Đại Kanuốm chí cốt nhỏng cứa vào lòng ông một vệt cứa thấm sâu. Lúc về lại Sài Thành, địa bàn của Chà Và Hương đã bị các giang hồ nước bắt đầu nổi chỉ chiếm đóng lại càng làm cho ông buồn phiền. Ông lang thang làm việc Q3 cùng đám đồ đệ tối ngày luyện tập đấu võ đài tựa như những trinh sát vô hồn.

Trong thời gian này, Kkhông nhiều Đăm Xây vẫn luôn luôn sát cánh đồng hành bên Chà Và Hương vào từng trận chiến. Suốt từ năm 15 tuổi cho tới năm 31 tuổi, Chà Và Hương hiếm hoi Lúc bị đại bại khi thượng đài. Nhưng, ngựa chạy mãi cũng chùn chân, hùm thiêng cô độc rồi cũng có ngày thèm được sống an ninh. Chà Và Hương đưa ra quyết định mang lại Quy Nhơn thách đấu “hùm xám miền Trung” Hà Trọng Sơn rồi giải nghệ.

Thách đấu võ sư Hà Trọng Sơn thời ấy được tới 25 ngàn đồng, một vài tiền không hề nhỏ, nhưng với Chà Và Hương đó còn được xem là niềm vinc dự. Chà Và Hương kể: “Khi chạm chán Hà Trọng Sơn bên ngoài, ông chú ý tôi rồi bảo “tao có fan tiến công cùng với mày”. Hà Trọng Sơn đến Hà Trọng Khôi (lính chính sách cũ) đấu với tôi. Lúc ấy Hà Trọng Khôi vô cùng lớn lao, bên trên đài dân Quy Nrộng ồ lên, không coi tôi ra gì, người nào cũng nghĩ tôi ko chịu nổi vài ba hiệp.

Lúc bấy giờ ông Thị trưởng Quy Nhơn cấm đoán tôi tấn công, thầy tôi cũng không cho đánh vị kẻ địch thừa mập mạp. Lúc ấy thầy Minc Chình ảnh là bạn theo đoàn, các đấu sỹ mượn danh của thầy Minh Chình họa để được lên đài. Hiện giờ Thị trưởng hưởng thụ thầy Minh Cảnh buộc phải kêu học tập trò từ chịu đựng trách rưới nhiệm, ký kết thương hiệu khẳng định. Sư phú Kít Đăm Xây lo lắng, nhưng lại tôi quả quyết “ngơi nghỉ đời này bé chỉ trừ thầy và thân phụ là nhỏ ko tấn công, còn ai nhỏ cũng dám hết””. Thế là Chà Và Hương thượng đài trong sự hồi vỏ hộp của hầu hết người theo dõi xuất hiện.

Thấy võ sỹ Khôi đẩy đà, ngay cả trọng tài cũng cho bảo với Chà Và Hương là trong lịch sử võ thuật chưa thấy ai đô nhỏ như Hà Trọng Khôi, đề xuất khuyên Hương bỏ cuộc. Nhưng nỗ lực bởi vì quăng quật cuộc, Chà Và Hương bảo “cứu em lần chót nha anh Sơn (trọng tài- PV), tiến công xong trận này em giải nghệ luôn”. Ông Sơn ko nói gì, nhưng lại ông cù qua võ sỹ Hà Trọng Khôi bảo “đó là sân nhà của anh, nhưng anh yêu cầu đánh đúng giải pháp, nếu không nên nguyên tắc tôi đuổi anh xuống đất, xử anh thảm bại luôn”.

Vừa vào trận đấu Chà Và Hương đang tính đánh đòn phủ đầu, ông tung cước đá vào mạng sườn của Hà Trọng Khôi, đối thủ không thể nao núng ngay tắp lự chụp chân Hương. Ngay sau đó, võ sỹ Khôi bốc cả thân hình của Chà Và Hương lên toan nỉm khỏe mạnh xuống sàn. Là bé bên nghề nhiều năm, Chà Và Hương ôm chặt rước đầu của kẻ địch, như vậy trường hợp võ sỹ Khôi nỉm Chà Và Hương thì tức thì mau chóng ông ta cũng vấp ngã sàn.

Trọng tài ngay tức thì cho tới can ngăn kêu nhì người thả nhau ra, cơ mà hiệp đấu chưa ngừng. Hai người vừa buông nhau ra thì võ sỹ Khôi con quay tín đồ loại bỏ đi, bất thần trọng tài kêu “zô”, Chà Và Hương ngay tức thì tấn công. Không kịp trsinh sống tay võ sỹ Khôi lãnh trọn một cú lên gối, tiếp thêm 1 cùi chỏ vào khía cạnh, tứa ngày tiết, té xuống sàn. Trong Lúc võ sỹ Khôi vẫn ngồi trấn tĩnh thì Chà Và Hương con quay qua kêu võ sư Hà Trọng Sơn rằng “ông ném khăn uống đi, nếu không tôi tiến công nó chết”.

Nhìn thấy đòn tiến công vượt nặng trĩu, lại thấy thần sắc đẹp của võ sỹ Khôi rũ rợi vào gương mặt nhuốm đỏ, võ sư Sơn ngay thức thì ném khăn uống Trắng xin mặt hàng. Nào ngờ võ sỹ Khôi lượm khăn uống trắng, vệ sinh phương diện rồi ném nhẹm xuống khu đất ý ao ước đấu tiếp. Nhưng Thị cứng cáp phố bước tới nói với trọng tài rằng chấm dứt trận đấu, vị giả dụ đấu tiếp ắt võ sỹ Khôi đang nguy hiểm đến tính mạng con người. Trận đấu xong xuôi, trọng tài xử Chà Và Hương chiến hạ.

Tuy thế, đám bộ đội bạn thân với võ sỹ Khôi làm việc Quy Nhơn bên trên khán đài như một biển lớn lửa quá khích lao lên sàn đấu. Hàng trăm người xách cả ghế lên sàn đấu đòi xé bít tất tay của Chà Và Hương, rồi khi thấy stress không có vụ việc gì bọn họ tấn công Chà Và Hương trong tiếng thét inc ỏi. Hiện nay Thị trưởng buộc phải huy động cảnh sát kéo Chà Và Hương fan đầy huyết, mang lại lên xe đưa đi ngoài hiện tại ngôi trường. Có một cô bé trong tương lai thành duyên ổn trời định với Chà Và Hương hôm ấy cũng hối hả chạy theo.

“Duim tiền định” cùng cuộc ly tán hơn trăng tròn năm

Trước Khi lên sàn đấu, Chà Và Hương thấy một cô bé chạy đến trầm trồ ái mộ mình. Trong một khoảnh tự khắc, Chà Và Hương bỗng dưng đưa đồ đạc và vật dụng cho những người đàn bà này giữ lại nỗ lực vì chưng gửi đến sư phú, sư huynh đệ. Và trong những khi Chà Và Hương bị quân nhân đánh đổ máu, ông được mang theo thì cô bé cũng ôm vật chạy theo. Khi vào cơ sở y tế ở Quy Nhơn, các bác sỹ tại bệnh viện này thấy tình trạng không đúng vày đám quân nhân vẫn tồn tại dính theo toan ám toán Chà Và Hương. Sợ ảnh hưởng cho tới tính mạng Chà Và Hương, buộc phải Thị trưởng thành phố tận hưởng gửi ông ra phi trường, đưa qua Nha Trang (thức giấc Khánh Hòa) điều trị.

Chính vào khohình họa tự khắc ấy, thiếu nữ ôm đồ vật sở hữu tên Tôn Nữ Thị Gái, kém nhẹm Chà Và Hương 15 tuổi, vẫn đi theo để chờ Chà Và Hương thức giấc dậy trả vật dụng. Lúc tới bệnh viện sinh hoạt Nha Trang, BS thăm khám thấy Chà Và Hương bị gãy xương sườn, xương ngực liền bảo mổ. Nhưng khi đó Chà Và Hương tỉnh dậy bảo “ko được, cuộc đời tôi nhưng mổ thì coi như hết”. Bác sỹ đành đem klặng hút tiết bầm sống dấu thương thơm bên trên cơ thể ông rồi băng bó lại.

Sau một thời gian tạm ổn định, bọn em của Chà Và Hương trường đoản cú TP Sài Gòn vào rước đại ca quay trở về Quy Nrộng cùng với ngụ ý với bà Gái trngơi nghỉ về. Nhưng Khi vừa bước đến đất Quy Nhơn thế thì đám quân nhân lại săn lùng Chà Và Hương rồi chém nhẹm ông khiến thương tích sinh hoạt tay. Tmùi hương bạn võ sỹ có nghĩa, bà Gmối tình nguyện đi theo Chà Và Hương nhằm chăm lo đến ông. Về lại TPhường. Sài Gòn ngay lập tức sau ấy, bà Gái chào bán không còn tài sản trên người của mình để mang tiền tải thuốc thang, chăm sóc mang lại Chà Và Hương. Định mệnh đã kéo “hùm thiêng cô độc” về với mhình ảnh tình chân chất ấy, ông rước lòng cảm mến bà Gái, một phụ nữ ntạo thơ. Sau kia ko thọ, chúng ta thành hôn.

*

Vợ ông chồng võ sư Chà Và Hương thời còn tthấp.

Xem thêm: Tiểu Sử Ca Sĩ Hoàng Yến Chibi Tiểu Sử Ca Sĩ Hoàng Yến Chibi, Tiểu Sử, Sự Nghiệp Và Đời Tư Nữ Diễn Viên

Lấy vợ, tuy thế hai các cụ ko sinh bé mà dấn con nuôi, vì bà Gái còn thừa tthấp nên không muốn sinc. Một bạn đàn bà bao gồm nhỏ với Tây, sau thời điểm sinc con thì không thể nuôi nấng yêu cầu bà xã Chà Và Hương nhận về làm nhỏ nuôi, đánh tên là Lindomain authority. Sau giải pchờ, Chà Và Hương bị mang đi cải tạo rồi về lại sinh sống với mẹ già làm việc Hóc Môn. Năm 1984 bao gồm diện thiên cư qua Mỹ theo chính sách nhỏ lai, bà xã Chà Và Hương đưa cô bé bỏng Lindomain authority đi. mái ấm bên bà xã giấu không cho Chà Và Hương biết bà Gái chỗ nào. Một mặt sau khi bà Gái đi thì mái ấm gia đình nói rằng Chà Và Hương sẽ chết. Chà Và Hương sinh sống cuộc sống khốn nặng nề bên bà bầu. lúc bà mất thì ông về Củ Chi tạm thời lánh cuộc sống đời thường xô người tình.


Chuyên mục: NHÂN VẬT