Phong thanh dương là ai

Ðiền Bá Quang thấy Lệnh Hồ Xung vẻ ngoài ra kỳ lạ trầm trồ hắn cầm ý che vệt, gã ngay tức khắc nói:

- Bốn phái Thái Sơn, Tung Sơn, Hằng Sơn và Hành Sơn còn có đầy đủ bậc cao nhân chi phí bối võ nghệ phi thường, cơ mà vào quí phái thì không còn một vị già đời làm sao nữa. Ðó là việc thực nhưng mà võ lâm đa số biết cả. Lệnh Hồ huynh buột mồm nói lừa nặng nề mà tin được.

Bạn đang xem: Phong thanh dương là ai

Lệnh Hồ Xung đáp ngay:

- Phải! phải! phái Hoa Sơn quả không thể bậc cao nhân chi phí bối nào vĩnh cửu đến ngày nay. Năm trước tệ phái không may bị bệnh ôn dịch hoành hành các tay cao thủ đời trước số đông tật nguyền hết.

Ngulặng khí tệ phái bị thương thơm tổn định tương đối nhiều. Nếu ko thì Ðiền huynh đừng hòng solo tmùi hương độc mã lên núi Hoa Sơn, đồng thời tiến công cho tệ phái đại bại liểng xiểng không còn mức độ chống đỡ. Ðiền huynh nói rất đúng. Trong tô đụng thiệt không tồn tại tay cao thủ nào của tệ phái cả.

Ðiền Bá Quang sẽ yên chí là Lệnh Hồ Xung lừa gã đề nghị Lệnh Hồ Xung bảo đúng thì gã cho rằng độc thân, bảo ko gã lại cho rằng có. Bây giờ đồng hồ Lệnh Hồ Xung chứng thực phái Hoa Sơn không hề một tay cao thủ tiền bối làm sao thì Ðiền Bá Quang lại khăng khăng là bao gồm. Gã ngẫm nghĩ về một chút ít, bỗng nhiên ghi nhớ ra điều gì ngay thức thì vỗ đùi nói:

- Ðiền mỗ nhớ ra rồi. Té ra là Phong Tkhô hanh Dương lão chi phí bối.

Lệnh Hồ Xung chả biết Phong Tkhô hanh Dương là ai, cơ mà bất luận Ðiền Bá Quang nói gì hễ hắn không đồng ý là gã lại nhất quyết là tất cả thực. Hắn biết vậy ngay tắp lự xua tay nói:

- Ðiền huynh đừng nói ẩu Phong ... Phong ...

Hắn suy nghĩ vào ba chữ thương hiệu Phong Tkhô hanh Dương thì chữ "Thanh" ở trong vào sản phẩm nhân thiết bị tiền bối còn cao hơn nhì đời đối với chữ "Bất" vào cái brand name Nhạc Bất Quần của sư phụ hắn.

Hắn ngay lập tức nói tiếp:

- Phong thái sư thúc tổ quy ẩn nhiều năm, không hiểu biết lão nhân gia đi đâu trường đoản cú bao giờ nhưng mà cũng ko cứng cáp fan còn sống xuất xắc đang bị tiêu diệt rồi. Có lý nào lão nhân gia trở lại núi Hoa Sơn nữa? Nếu Ðiền huynh không tin tưởng cứ vào trong hễ nhưng coi đang biết rõ hư thực.

Ðiền Bá Quang càng thấy Lệnh Hồ Xung cố ý mời mình vào hễ, gã càng không dám vào bởi vì sợ hãi mắc bẫy. Gã tự nhủ:

- Thằng phụ vương này vừa nghe mình nói về tăm tiếng Phong Tkhô cứng Dương ngay tắp lự lộ vẻ tá hỏa thì quả nhiên bản thân đân oán không sai. Mình nghe nói gần như bậc tiền bối phái Hoa Sơn vào một đêm phần đông bị bạo dịch nhưng chết không còn, chỉ một mình Phong Thanh Dương hôm ấy không sống bên trên núi new thoát khỏi trường kiếp nàn kia. Nhưng bnóng đốt ngón tay tính lại thì hiện giờ lão sẽ ko kể 80 tuổi. Dù võ công lão bao gồm cao mang đến đâu, tinch lực cũng bị suy sút các rồi thì ta sợ cóc gì?

Gã nghĩ liền nói:

- Lệnh Hồ huynh huynh! Chúng ta đang tỷ đấu một ngày một tối rồi, bây chừ gồm tỷ đấu nữa thì tbỏ tầm thường Lệnh Hồ huynh huynh vẫn ko phòng nổi. Dù có lệnh thái sư thúc tổ chỉ điểm hoài, bình thường qui cũng bởi có hại. Vậy Lệnh Hồ huynh huynh cần vui mừng theo Ðiền mỗ xuống núi quách.

Lệnh Hồ Xung toan trả lời thì thình lình vùng sau có giờ người lãnh đạm nói:

- Nếu quả ta mà chỉ điểm mang đến gã mấy chiêu, đời nào lại ko thu thập được thằng lỏi tê hay sao?

Lệnh Hồ Xung lag mình kinh hãi xoay đầu nhìn lại thì thấy một lão già râu tóc bạc mang áo bào xanh đứng bên cạnh cửa sơn cồn. Sắc khía cạnh lão nhợt nhạt không thể chút huyết sắc đẹp với ra chiều lo bi ai uất hận.

Lệnh Hồ Xung tự hỏi:

- Lão tiên sinc này từ đâu tới đây? Sao lão đứng ngay đằng sau mà mình chẳng biết được những điều gì hết?

Lệnh Hồ Xung còn đang bỡ ngỡ thì Ðiền Bá Quang ngập xong xuôi hỏi:

- Phải chăng... Tiền bối là Phong lão tiên sinh?

Lão già thnghỉ ngơi dài nói:

- Chẳng lẽ bên trên trần thế này còn có kẻ biết thương hiệu Phong mỗ ư?

Lệnh Hồ Xung luân phiên chuyển ý nghĩ vô cùng mau, bụng bảo dạ:

- Trong bản phái còn tồn tại vị tiền bối này, nhưng lại ta trước đó chưa từng nghe sư phú sư nương nói tới khi nào.

Nếu lão nghe miệng Ðiền Bá Quang thổ lộ rồi mạo xưng mà mình cũng tiến lại tham mê bái, há chẳng khiến cho đầy đủ hảo hán trong cõi tục cười mang đến ư? vả lại bao giờ có chuyện trùng hợp vi diệu mang đến thế?

Ðiền Bá Quang vừa nói tới Phong Tkhô nóng Dương là có Phong Tkhô cứng Dương lộ diện tức khắc thì thật là cthị trấn phi lý.

Bỗng nghe lão già thsống lâu năm nói:

- Thằng nhỏ dại Lệnh Hồ Xung kia! Mi thật chẳng ra tuồng trống gì! Trước không còn ta hãy dạy dỗ mi chiêu "Bạch hồng cửa hàng nhật" tiếp theo sau là chiêu "Hữu phụng lai nghi" rồi mang đến "Kyên ổn nhạn hoành không" sau cho tới "Tuyệt tìm thức"...

Miệng lão nói thao thao bất xuất xắc luôn luôn một hồi 30 phương pháp.

Ba chục chiêu này Lệnh Hồ Xung đông đảo học qua rồi. Trong đó còn tồn tại mấy chiêu hắn sử còn hết sức bình bình. Giữa sư huynh sư đệ tập luyện hắn chưa sử dụng cho tới. Dù hắn gồm thi triển đối phó cùng với Ðiền Bá Quang, tuy vậy mặc dù sao vẫn chưa đủ mạnh mẽ và tự tin.

Bỗng nghe lão già nói tiếp:

- Mi còn đắn đo chiếc gì? Sử tức thời một mạch ba chục trái là khó thiệt, tuy nhiên mi cđọng biểu diễn không còn một lượt đến ta coi test.

Giọng lão nói trầm trầm tựa hồ nước hết sức đỗi tmùi hương trung ương, song ngữ khí lại dường như rất uy nghiêm.

Lệnh Hồ Xung bụng bảo dạ:

- Mình cứ theo đúng lời lão chỉ điểm test một lượt cũng không sao.

Hắn suy nghĩ vậy rồi sử chiêu "Bạch hồng cửa hàng nhật". Lúc hắn thu chiêu về mũi tìm trỏ lên trên mặt ko để ra chiêu sản phẩm công nghệ nhị là chiêu "Hữu phụng lai nghi" đâm từ bỏ dưới lên ở trên nhằm quãng thân một nơi trống bự, không nghĩ ra cách nào thi triển đến ngay tức thì được. Hắn cđọng để ngulặng mũi kiếm trỏ lên chầu trời rồi đứng thộn mặt ra.

Lão trường đoản cú xưng là Phong Tkhô cứng Dương thngơi nghỉ lâu năm nói:

- Ðồ ngu! Ðồ ngu! Không trách nát ngươi là đệ tử của Nhạc Bất Quần. Thật chẳng không giống đưa ra viên đất, thiếu hiểu biết chuyển đổi. Nghiên cứu giúp về kiếm thuật cần làm sao hươi tìm nhỏng nước tan mây trôi tùy thuộc vào ý mình,muốn lên là lên, ý muốn xuống là xuống. Mi sử hoàn thành chiêu "Bạch hồng tiệm nhật" mũi kiếm hướng lên phía trên, dễ thường không hiểu thuận chũm hòn đảo xuống dưới ư? Trong kiếm chiêu không có tư thức này thì mi đề xuất từ ý phối kết hợp thuận chiều chuyển tay vào chứ?

Câu nói đó thức thức giấc Lệnh Hồ Xung tức thì tức khắc. Hắn ngừng tkhô nóng kiếm lại rồi tự nhiên sử được chiêu "Hữu phụng lai nghi". Hắn ko canh cho kiếm chiêu đi không còn đường đã gửi sang trọng chiêu "Klặng nhạn hoành không". Chiêu này vung lên sinh hoạt bên trên đỉnh đầu. Tiện đường vòng của tkhô cứng tìm, hắn dìu dịu biến ra chiêu "Triệt thủ thức". Lúc chiêu trò vòng vèo đưa trở thành một màng tìm quang quẻ dầy quánh không hề một kẽ hở, hắn cảm thấy trong trái tim thả phanh cực kì. Ðoạn hắn theo lời lão già liên tục sử số đông chiêu sau cho tới chiêu "Chung cổ tế minh" thì thu kiếm về. Cả thảy vừa đúng 30 chiêu.

Lão già thsống dài nói:

- Ðúng rồi! Ðúng rồi! Có điều đáng tiếc là hãy còn vụng về về ví như lấy tỷ đấu cùng với đa số tay cao thủ dĩ nhiên chưa bõ bèn gì tuy vậy đối với thằng lỏi kia tưởng nỗ lực cũng đầy đủ rồi. Mi thử đi coi!

Lệnh Hồ Xung Mặc dù hoài nghi hẳn lão đó là thái sư thúc tổ của hắn, song bất luận lão là ai thì võ học tập này cũng vào hạng cao thủ khác thường không thể nghi hoặc gì nữa. Hắn ngay tức khắc khom sườn lưng cung kính thi lễ tạ ơn lão, đoạn cù sang bảo Ðiền Bá Quang:

- Xin mời Ðiền huynh!

Ðiền Bá Quang đáp:

- Ðiền mỗ sẽ coi Lệnh Hồ huynh sử hết 30 chiêu tức là đã hiểu ra hồ hết ưu yếu điểm mà còn tỷ đấu thì có win cũng chẳng vẻ vang gì.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Ðiền huynh không muốn động thủ càng giỏi. Vậy xin Ðiền huynh tùy luôn tiện. Tại hạ đề xuất ở lại học hỏi và chia sẻ lão tiền bối đây tương đối một chút ít không rhình ảnh để đi với Ðiền huynh được.

Ðiền Bá Quang Khủng tiếng:

- Sao lại nói thế được? Lệnh Hồ huynh không tuân theo Ðiền mỗ xuống núi, chẳng lẽ nhằm loại mạng này bị tiêu diệt uổng về mình Lệnh Hồ huynh chăng?

Ðoạn gã trở lại nói với lão già:

- Thưa Phong lão tiền bối! Ðiền Bá Quang này là kẻ đái tử hậu sinch, không đáng đối chiêu với lão nhân gia. Lão nhân gia mà hễ thủ thì không khỏi tổn định thương cho bề núm.

Lão già gật đầu đồng ý, thsống lâu năm rồi rảnh ngồi xuống tảng đá bự.

Ðiền Bá Quang yên ổn tâm. Gã doạ lớn:

- Coi đao đây!

Gã vừa hô vừa vung đao chỉm Lệnh Hồ Xung.

Lệnh Hồ Xung né bản thân tách khỏi bên cạnh đó pngóng tìm đâm trả. Hắn sử chiêu đồ vật bốn là "Triệt thủ thức" mà lại lão già vừa dạy dỗ hắn. Hắn pngóng chiêu rồi, tìm khí vẫn vẫy vùng ko ngớt mà lại kiếm pháp lại thanh thanh linh động. Chiêu số hắn thi triển đây là do lão già chỉ điểm, bao gồm địa điểm ra phía bên ngoài 30 chiêu cơ mà lão già nói trước. Vì hắn lĩnh hội được ý nghĩa sâu sắc câu: "Nước rã mây trôi phụ thuộc vào ý muốn" yêu cầu kiếm thuật hiện đại khác thường.

Lệnh Hồ Xung con quay lộn với Ðiền Bá Quang tỷ đấu hơn 200 chiêu mà vẫn bất phân thắng bại.

Nhưng sau đây Lệnh Hồ Xung đuối sức dần dần, Ðiền Bá Quang quát lác lên một giờ thật to lớn vắt đao chém trực tiếp xuống.

Lệnh Hồ Xung thấy cạnh tranh lòng tránh khỏi liền pngóng kiếm nhắm trước ngực đối thủ đâm tới.

Ðiền Bá Quang luân chuyển đao lại phang tìm tấn công choang một tiếng rùng rợn. Gã không đợi chờ cho Lệnh Hồ Xung thu tìm về vẫn buông đao ra khiêu vũ vọt lên gửi nhị tay chịt cổ Lệnh Hồ Xung.

Lệnh Hồ Xung bị nghẹt, thanh hao ngôi trường kiếm ngay tức khắc rớt khỏi tay.

Xem thêm: Elon Musk Là Ai - Bí Quyết Thành Công Của Iron Man Giới Công Nghệ

Ðiền Bá Quang quát hỏi:

- Ngươi tất cả theo lão gia hạ đánh không thì lão gia bóp chết?

Trước ni đối với Lệnh Hồ Xung Ðiền Bá Quang vẫn kêu huynh gọi đệ, ăn nói siêu thư thả.

Nhưng chuyến này gã nên kịch đấu cùng với hắn hơn 200 chiêu, khí tức nổi lên ko dằn lòng được.

Gã hầm hầm chịt cổ Lệnh Hồ Xung mặt khác từ xưng là lão gia.

Lệnh Hồ Xung đường nét mặt xám xanh vẫn phủ nhận quầy quậy.

Ðiền Bá Quang nghiến răng nói:

- 200 chiêu cũng được 300 chiêu cũng chẳng sao. Lão gia vẫn thắng thì ngươi đề nghị theo lão gia xuống núi. Mẹ kiếp! Lão gia không đếm xỉa gì cho tới lời ước 30 chiêu nữa!

Lệnh Hồ Xung mong mỏi nổi lên tràng mỉm cười rộ, tuy vậy bị mười đầu ngón tay của đối phương chịt cổ ko có gì nói mỉm cười ra giờ được.

Bỗng nghe lão già thsinh sống lâu năm nói:

- Ðồ đần độn xuẩn ơi! Trong tay không kiếm thì ngón tay là tìm chđọng sao? Vậy chiêu "Kyên ổn ngọc múa đường" cơ đời nào cũng rất cần được kiếm mới xử được ư?

Lệnh Hồ Xung nghe lão nói không giống làm sao một tia chớp lóe ra vào chất xám hắn. Hắn không nghĩ ngợi gì nữa chìa năm ngón tay nên pchờ ra phía trước. Ðó là chiêu "Kim ngọc múa đường". Ngón thân cùng ngón trỏ đâm vào huyệt Ðản Trung trước vùng ngực Ðiền Bá Quang.

Ðiền Bá Quang rú lên một giờ đồng hồ vấp ngã lăn uống xuống đất, buộc phải buông 10 đầu ngón tay thoát khỏi cổ Lệnh Hồ Xung.

Lệnh Hồ Xung bất ngờ tôi vừa đâm một chiếc cơ mà mạnh mẽ và tự tin lại ghê gớm cho độ làm cho Vạn lý độc hành Ðiền Bá Quang khét tiếng giang hồ yêu cầu té xuống một giải pháp tiện lợi.

Hắn chuyển tay lên sờ cổ họng vừa bị Ðiền Bá Quang chịt bạo dạn cực kỳ khổ sở. Ðoạn hắn gửi mắt ngó tên dâm tặc thấy gã nuốm khoèo bên dưới khu đất, không ngớt teo quắp thì không ngoài vừa gớm hãi vừa mừng quýnh.

Hắn sinh lòng kính ngưỡng lão già vô cùng tức tốc vội vàng chạy đến trước sụp lạy la lên:

- Bẩm thái sư thúc tổ! Xin thái sư thúc tổ tha vật dụng mang đến đồ dùng tôn đang gồm cách biểu hiện vô lễ.

Ðoạn gã đập đầu binh binh.

Lão già cười cợt non hỏi:

- Bây giờ đồng hồ ngươi không ngờ ta bịp nữa chứ?

Lệnh Hồ Xung dập đầu đáp:

- Muôn nđần độn lần đồ dùng tôn không dám. Ðồ tôn may nhưng được bái con kiến thái sư thúc tổ chi phí bối bản môn là sự việc phấn kích lớn nhất đời.

Lão già Phong Tkhô hanh Dương nói:

- Ngươi dậy đi!

Lệnh Hồ Xung lại dập đầu tía đợt tiếp nhữa rồi mới vực lên. Hắn thấy đường nét khía cạnh lão già cực kì tiều tụgiống như người dịch hoán vị, tức khắc hỏi:

- Thưa thái sư thúc tổ. Thái sư thúc tổ có đói bụng không? Trong rượu cồn thiết bị tôn còn ít lương thô.

Hắn nói rồi toan đi rước cơ mà Phong Thanh khô Dương phủ nhận gạt đi:

- Không cần đâu!

Lão hướng ánh mắt vầng thái dương cất giọng trầm trầm nói tiếp:

- Bữa nay ttránh nắng và nóng ấm rò rỉ. Ðã mấy chục năm ta không được nhìn ánh khía cạnh ttránh.

Lệnh Hồ Xung Mặc dù trong lòng khôn cùng rước làm kỳ nhưng không đủ can đảm hỏi.

Phong Thanh Dương lại đưa mắt ngó Ðiền Bá Quang nằm khoèo dưới đất nói:

- Gã bị ngươi đâm một chiêu vào huyệt Ðản Trung nhưng lại gã khí công thâm nám hậu thì sau đó 1 giờ đồng hồ là đang tỉnh lại. Khi đó gã lại liều chết cùng với ngươi, bởi gã biết ngươi dùng ngón tay làm kiếm thì chỉ trong khoảng 30 chiêu là có thể đả bại được gã rồi. Tuy gã từ biết không hẳn là đối thủ của ngươi, tuy thế ngươi cứ ngoan ngoãn theo gã xuống núi. Bây giờ đồng hồ ngươi kềm chế gã rồi bắt buộc bắt gã tuim lời thề độc ko được bật mí câu hỏi tương quan cho ta cùng với bất kể một ai.

Lệnh Hồ Xung nghi hoặc, ngập kết thúc hỏi:

- Ðồ tôn sử dụng tìm còn chưa địch nổi gã thì sao lại tay ko... tay ko ...

Phong Thanh khô Dương thơ lâu năm bi ai rầu nói:

- Chỉ trong một giờ đồng hồ là đầy đủ. Ngươi là môn sinh Nhạc Bất Quần đáng lý ta không truyền thú võ công cho ngươi. Nhưng ta vẫn rửa tay gác kiếm không thuộc ai rượu cồn thủ đối chiêu nữa. Nếu chẳng mượn tay ngươi thì nặng nề nhưng mà bức bách gã lập lời trọng thệ duy trì điều kín đáo. Ngươi theo ta vào chỗ này.

Phong Tkhô cứng Dương trỏ lên vách đá nói:

- Những thiết bị hình này mọi ngươi vẫn nhìn qua với nhớ rồi chỉ với rước ra dùng, cơ mà ko hoàn toàn chỉ tất cả vậy mà thôi. Thằng bé dại Nhạc Bất Quần thật là ngu như chó, chẳng hiểu gì hết.

Ngươi có tư chất đặc trưng, song bị hắn đào tạo mang lại do đó ngựa gỗ trâu đá.

Lệnh Hồ Xung vốn trong tâm cực kỳ kính ái sư prúc. Bây tiếng hắn nghe Phong Tkhô giòn Dương thoá mạ ân sư, ngay lập tức ngẩng đầu lên cãi:

- Thái sư thúc tổ ơi! Ðồ tôn không thích trúc giáo thái sư thúc tổ nữa. Bây giờ đồng hồ trang bị tôn ra chém nhẹm chết gã Ðiền Bá Quang là chấm dứt.

Phong Tkhô giòn Dương sửng sốt, mà lại lão hiểu ngay lập tức ý Lệnh Hồ Xung tức khắc lãnh đạm nói:

- Gã sẽ đả bại ngươi mấy lần nhưng mà không giết ngươi. Bây tiếng ngươi mới chiếm lĩnh được thượng phong một đợt vẫn hạ gần kề gã.. Hừ! Nlỗi nuốm đâu phải chỉ cách đối đãi của người đồ đệ phái Hoa Sơn? Ngươi giận ta mắng sư phú ngươi hử? Ðược rồi! Từ đây ta không nói tới y nữa. Ngươi kêu ta là sư thúc tổ, ta hotline y là tè tử không được giỏi sao?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Nếu thái sư thúc tổ ko lăng mạ sư prúc của đồ vật tôn thì thiết bị tôn xin không còn lời cung kính với nghe lời giáo ăn năn.

Phong Tkhô hanh Dương tủm tỉm mỉm cười nói:

- Thế ra ta đến cầu ngươi để dạy dỗ võ nghệ ư?

Lệnh Hồ Xung khom sống lưng đáp:

- Ðồ tôn bao giờ dám nắm. Xin thái sư thúc tổ tha tội mang đến.

Phong Thanh Dương trỏ vào vật dụng hình vẽ tìm pháp phái Hoa Sơn trên vách đá nói:

- Những chiêu số này đúng là xuất xắc chiêu của phiên bản phái, nhưng mà bao gồm mang đến vượt nửa đã bị thất truyền.

Cả Nhạc .. Nhạc ... à .. à sư phú ngươi cũng chần chờ. Có điều Mặc dù chiêu số giỏi diệu mà lại sử tách rốc từng chiêu một, thì sẽ ảnh hưởng bạn không giống phá mất.

Lệnh Hồ Xung nghe sắp tới xúc đụng tâm thần. Hắn ngnóng ngầm giác ngộ tới chỗ chí lý về tìm thuật. Bất giác hắn lộ vẻ vui mắt khôn tả.

Phong Thanh Dương hỏi:

- Ngươi biết cái gì thử nói ta nghe?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Phải chăng thái sư thúc tổ dạy dỗ rằng đa số phương pháp này sử ngay tắp lự một mạch thì địch nhân ko tài như thế nào phá được?

Phong Thanh hao Dương gật đầu đồng ý ra chiều hoan hỉ nói:

- Ta đã bảo tứ chất ngươi khác thường, quả nhiên óc lãnh hội siêu cao thâm. Bọn trưởng lão Ma giáo này....

Lão vừa nói vừa chỉ vào phần nhiều hình người sử côn bổng bên trên vách đá .

Lệnh Hồ Xung hỏi ngay:

- Ðó là hầu như trưởng lão trong Ma giáo ư?

Phong Thanh khô Dương đáp:

- Ngươi chần chừ giỏi sao? Mười cỗ hài cốt tê là của mười tên trưởng lão Ma giáo kia.